Mình viết bài này lúc đang ngồi ở quán Silento - ở quê mình
Mình viết bài này lúc đang ngồi ở quán Silento - ở quê mình, Hôm bữa giờ deadline quất tới tấp đến nổi không viết được cái gì cho ra hồn, cũng không đọc được một cuốn sách nào cho đàng hoàng, hình như mình đang đổ lỗi cho deadline phải không mọi người? Do mình không biết sắp xếp thời gian đúng không? Mình chỉ hy vọng điều mình sắp nói đây sẽ không làm mọi người phẫn nộ, đó là nếu nghĩ theo một hướng tích cực thì khoảng thời gian nghỉ dịch này, mình thật sự sống chậm lại, chậm lại rất nhiều. Cũng thời gian này, mình bắt đầu kiểm điểm bản thân rất nhiều, mình nhìn ra được bản thân mình có nhiều khuyết điểm hơn mình tưởng. Liệu một cảm giác bỏ mặc tất cả để mong cầu bình yên có phải là một thiếu sót trong thế giới hiện tại này không? Mình cũng không biết từ lúc nào mình biến chiếc điện thoại hữu ích trở thành một người bạn xấu, mình ôm nó 24/7, mình chờ điều gì từ nó? chờ một tin nhắn từ ai? chờ một điều gì mà bản thân cũng không biết? Thế là cứ ôm và dán mắt vào nó. Mình hay bị mất...