Vừa chạy xong chương trình ED Melody, đến giờ cảm xúc vẫn còn nhiều quá... Dường như đây là năm cuối cùng mình chạy chương trình nhỉ? Tính ra cũng chạy được 3 mùa ED melody rồi, mỗi mùa thấy mình trưởng thành hơn một chút, thấy mình tiến bộ hơn một chút. Hôm nay mình hạnh phúc lắm, nhưng song đó, là một chút chạnh lòng, mình không hiểu sao nay mình cảm thấy cô đơn đến lạ, mình nhớ thường ngày mình cũng vậy mà. Hôm nay đứng chạy sân khấu, nhìn những ánh đèn, nhìn những tiết mục, nhiều mọi thứ diễn ra, mình như thật nhỏ bé xung quanh những thứ lộng lẫy, xa hoa, mình thấy lòng mình thiếu thiếu cái gì đó, hình như là thiếu một người để mình trao đi nụ cười hạnh phúc, thiếu một cái ôm khi mình mệt nhoài, thiếu một tin nhắn khoe rằng mình vừa làm được một việc khiến bản thân tự hào... mình thấy thiếu cái gì đó,,, không lý giải được. Mình luôn tâm niệm rằng, mây tầng nào sẽ gặp mây tầng đó, mình luôn cố gắng rất nhiều, để hy vọng sau này người thương mình sẽ thấy tự hào, và thấy nh...
Bài đăng
Đang hiển thị bài đăng từ Tháng 4, 2021
- Nhận đường liên kết
- X
- Ứng dụng khác
Tôi viết bài viết này trong lúc tâm trí lại nhớ đến người ta. Cũng gần một tháng trôi qua kể từ ngày chúng tôi dừng lại, có thể nói từ lúc chia tay đến giờ, không ngày nào mà tôi không nhớ, không ngày nào tâm trí tôi được yên ổn, tôi như bị giam cầm trong chính nơi mình từng nghĩ là chân thành, là hạnh phúc. Nhiều lúc tôi rất ngại khi cứ nói mãi có một chuyện nhưng thật sư có những đêm tôi không thể nào chịu nổi, có đêm thức đến 3h30 sáng chỉ vì nhớ người ta, nhớ những kỷ niệm dù ít ỏi nhưng đối với tôi nó rất đặc biệt. Bài viết này sẽ không được chỉnh chu như tôi đã từng viết, tôi cố gắng dùng lời văn chân thật nhất để viết lên những dòng này. Gần đây, deadline cứ dí tôi không có ngày nào được yên cả, hôm nay dành được một ít thời gian để viết, hy vọng viết ra rồi mình sẽ ổn hơn. Thật sự, nhiều lúc tôi ghét bản thân tôi lắm, ghét lắm, ghét bản thân tại sao lại lụy tình như thế, tại sao người ta bỏ rơi mình mà mình vẫn như một thằng khờ cố bám víu vào những kỷ niệm, thật ngốc vì ma...