Bài đăng

Hình ảnh
  RỒI MỘT NGÀY KHANG NÓI VỀ NHỮNG MỐI QUAN HỆ Vốn là một người sống tình cảm, Khang luôn có một sự để tâm đặc biệt đến những mối quan hệ xung quanh mình. Thời gian gần đây, Khang bắt đầu đưa vấn đề này ra để bản thân tự chiêm nghiệm, liệu có phải mình quá để tâm đến những mối quan hệ “xã giao” xung quanh, liệu mình có đang làm những chuyện “thừa thãi” cho người khác, liệu mình có đang trông chờ quá nhiều về sự đối đãi tử tế theo cách nghĩ của mình từ những mối quan hệ? Năm lớp 11, Khang có lên Sài Gòn để làm thêm trong một nhà hàng ở quận 11. Do vốn khá ham công tiếc việc, nhiệt tình, sống tình cảm và có thể gọi là nai tơ nên Khang được lòng rất nhiều người trong chỗ làm. Thời điểm đó, mình kiếm ra những đồng tiền đầu tiên nên mình hạnh phúc lắm, lại còn được lòng mọi người thì còn gì bằng. “Chắc đến lúc mình nghỉ làm rồi quay về quê học thì mình nhớ mọi người chết mất” mình thầm nghĩ vậy. Đêm cuối cùng mình làm, mình cố gắng ở lại quán muộn một chút, “setup” sẵn những căn phòng VI...
Hình ảnh
MỘT KIẾP NGƯỜI, MỘT SINH MỆNH Cậu lê bước những bước chân có vẻ dè dặt, nặng nề đi trên khu vườn ngoài sau nhà. Những cây rau từ thấp bé cũng đã vươn lên dài đến cả gang tay sau những trận mưa nặng hạt. Những chiếc lá xanh mơn mởn cũng thế mà mặc lên mình đầy những bùn đất như những vết tích của một trận chiến giông bão ngày hôm qua để lại. Thời gian ấy, Cao Lãng vừa thi xong Đại học, và đang trong tâm thế bước chân vào một vùng đất đầy mới mẻ với những ánh đèn nơi phố thị, nơi mà cách nói chuyện và giao tiếp giữa người và người có phần nhanh chóng và ngắn gọn mà cậu chưa từng biết. Lòng cậu cứ thế mà đầy vẻ hào hứng chuẩn bị đón nhận một luồng gió mới thổi vào những ngõ ngách sâu thẳm trong tâm hồn cậu, quật dậy những hoài bão và đam mê mà cậu luôn ao ước thực hiện. Ngôi trường Sư phạm mà cậu đặt ngay nguyện vọng đầu tiên vốn là một ngôi trường mơ ước của cậu. Cậu thầm nghĩ có điều gì mới mẻ sẽ đến với cậu trong vài tuần nữa. - Cao Lãng. Sao dạo này con xanh xao vậy? - Con...

Mình viết bài này lúc đang ngồi ở quán Silento - ở quê mình

Hình ảnh
  Mình viết bài này lúc đang ngồi ở quán Silento - ở quê mình, Hôm bữa giờ deadline quất tới tấp đến nổi không viết được cái gì cho ra hồn, cũng không đọc được một cuốn sách nào cho đàng hoàng, hình như mình đang đổ lỗi cho deadline phải không mọi người? Do mình không biết sắp xếp thời gian đúng không? Mình chỉ hy vọng điều mình sắp nói đây sẽ không làm mọi người phẫn nộ, đó là nếu nghĩ theo một hướng tích cực thì khoảng thời gian nghỉ dịch này, mình thật sự sống chậm lại, chậm lại rất nhiều. Cũng thời gian này, mình bắt đầu kiểm điểm bản thân rất nhiều, mình nhìn ra được bản thân mình có nhiều khuyết điểm hơn mình tưởng. Liệu một cảm giác bỏ mặc tất cả để mong cầu bình yên có phải là một thiếu sót trong thế giới hiện tại này không? Mình cũng không biết từ lúc nào mình biến chiếc điện thoại hữu ích trở thành một người bạn xấu, mình ôm nó 24/7, mình chờ điều gì từ nó? chờ một tin nhắn từ ai? chờ một điều gì mà bản thân cũng không biết? Thế là cứ ôm và dán mắt vào nó. Mình hay bị mất...
 Vừa chạy xong chương trình ED Melody, đến giờ cảm xúc vẫn còn nhiều quá... Dường như đây là năm cuối cùng mình chạy chương trình nhỉ? Tính ra cũng chạy được 3 mùa ED melody rồi, mỗi mùa thấy mình trưởng thành hơn một chút, thấy mình tiến bộ hơn một chút. Hôm nay mình hạnh phúc lắm, nhưng song đó, là một chút chạnh lòng, mình không hiểu sao nay mình cảm thấy cô đơn đến lạ, mình nhớ thường ngày mình cũng vậy mà. Hôm nay đứng chạy sân khấu, nhìn những ánh đèn, nhìn những tiết mục, nhiều mọi thứ diễn ra, mình như thật nhỏ bé xung quanh những thứ lộng lẫy, xa hoa, mình thấy lòng mình thiếu thiếu cái gì đó, hình như là thiếu một người để mình trao đi nụ cười hạnh phúc, thiếu một cái ôm khi mình mệt nhoài, thiếu một tin nhắn khoe rằng mình vừa làm được một việc khiến bản thân tự hào... mình thấy thiếu cái gì đó,,, không lý giải được.  Mình luôn tâm niệm rằng, mây tầng nào sẽ gặp mây tầng đó, mình luôn cố gắng rất nhiều, để hy vọng sau này người thương mình sẽ thấy tự hào, và thấy nh...
Hình ảnh
Tôi viết bài viết này trong lúc tâm trí lại nhớ đến người ta. Cũng gần một tháng trôi qua kể từ ngày chúng tôi dừng lại, có thể nói từ lúc chia tay đến giờ, không ngày nào mà tôi không nhớ, không ngày nào tâm trí tôi được yên ổn, tôi như bị giam cầm trong chính nơi mình từng nghĩ là chân thành, là hạnh phúc. Nhiều lúc tôi rất ngại khi cứ nói mãi có một chuyện nhưng thật sư có những đêm tôi không thể nào chịu nổi, có đêm thức đến 3h30 sáng chỉ vì nhớ người ta, nhớ những kỷ niệm dù ít ỏi nhưng đối với tôi nó rất đặc biệt. Bài viết này sẽ không được chỉnh chu như tôi đã từng viết, tôi cố gắng dùng lời văn chân thật nhất để viết lên những dòng này. Gần đây, deadline cứ dí tôi không có ngày nào được yên cả, hôm nay dành được một ít thời gian để viết, hy vọng viết ra rồi mình sẽ ổn hơn. Thật sự, nhiều lúc tôi ghét bản thân tôi lắm, ghét lắm, ghét bản thân tại sao lại lụy tình như thế, tại sao người ta bỏ rơi mình mà mình vẫn như một thằng khờ cố bám víu vào những kỷ niệm, thật ngốc vì ma...

NHỮNG THÁNG NGÀY ĐÓ, TÔI ĐÃ NGHĨ GÌ?

Hình ảnh
 NHỮNG THÁNG NGÀY ĐÓ, TÔI ĐÃ NGHĨ GÌ? “Khi nghĩ thoáng đi rồi, bạn sẽ thấy cuộc đời khác lắm, hãy thầm cảm ơn những thứ đã xảy ra trong cuộc đời chúng ta”     “Chị ơi, trung tâm này ổn không chị” “Chị ơi, nếu em dạy ở trung tâm này thì giá bao nhiêu là ok chị ha” “ Chị ơi, cho em hỏi là chị dạy trung tâm fors kid bao nhiêu một giờ vậy ạ” Đó là tất cả những câu hỏi gắn liền với tôi những ngày gần đây, từ khi sau Tết và lên Sài gòn trở lại, mọi thứ dường như không hề suôn sẻ với tôi, công việc ngày càng không ổn định, phải chật vật, xoay xở. Cứ thế kéo theo một mớ hỗn độn, những suy nghĩ, lo toang cứ thế len lỏi vào tâm trí của tôi, tôi cũng tự hứa với lòng là bản thân phải suy nghĩ tích cực hơn, để quên đi những ngày vừa qua và quên đi một người đã không còn muốn bên cạnh tôi nữa. Ngày hôm đó khi tôi nhận những dòng tin nhắn, tâm trí tôi như bị căn phòng nuốt chửng, lúc ấy tôi ngồi im như chết lặng, cũng không có ý định sẽ tìm đến ai hoặc đi ra ngoài cho th...